top of page

CÂU CHUYỆN VỀ THÁI ĐỘ TRONG GIAO TIẾP..

Đã cập nhật: 6 thg 7, 2023



Khách: Dạo này em/anh thế nào? Đang đi công tác tranh thủ đi chơi? Sao đi có một mình?..

Mình: Dạ, em khoẻ. Anh có cần hỏi em gì không?

Khách: Ủa, sao hỏi không trả lời?

Mình: Dạ, em ổn. Anh có cần hỏi em gì không?

Khách: À, Không.

Mình: Dạ, em cảm ơn. Vậy em cúp máy nha.


Gần đây, có lẽ, mình làm buồn lòng nhiều người bởi cách nói chuyện trực diện, vô thẳng cốt lõi vấn đề, không cần giải thích, không lòng vòng. Nó khác cách giao tiếp "luôn luôn lắng nghe" của mình trước đây. Nên bài Post này hy vọng giải thích được sự thay đổi này và ACE có thể THÔNG CẢM. Đầu tiên là phải xác định mình là người SỐNG VỚI SỰ BIẾT ƠN, TRÂN TRỌNG QUÁ KHỨ, nên những điều gì mình đang có, đều có dấu ấn của ACE trong hành trình đó, nên TÂM THẾ là không có vấn đề.. Vấn đề là "Không ai tắm hai lần trên một dòng sông".. nôm na Khiêm ngày hôm nay là phiên bản "Core i5" nên có thể nhiều người bị Shock vì vẫn giữ hình ảnh phiên bản Khiêm hồi "Pentium 485".


Mình lấy ví dụ thực tế: khi khát nước, ta cần uống nước. Vậy hành động nước vào miệng là mục đích chính cần đạt. Chuyện đi lấy cái chai, mở nắp, và đóng nắp chai là cần thiết nhưng không chính yếu. Nếu có cách nào đó để nước vào thẳng miệng mà không cần các động tác thừa, có phải ta đã loại bỏ một cơ số động tác thừa, trong khi một ngày chúng ta uống nước chắc cũng khoảng 10-15 lần, nhân lên thì cũng kha khá thời gian. Và trong cuộc sống này, chúng ta tồn tại rất nhiều lãng phí. Hoặ một ví dụ khác như hẹn nhau đi ăn trưa, lý tưởng là khi chúng ta đến nơi là đồ ăn đã nóng sốt sẵn sàng, ăn và nói chuyện thay vì chờ quy trình order - soạn ra - hâm nóng - bày biện - bưng bê. Vậy, ACE có đồng ý cách suy nghĩ này không?


Tiếp theo, trong mối quan hệ giữa người với người, về bản chất chỉ nằm ở 2 chữ: CUNG - CẦU. Muốn "mua" gì, muốn "bán" gì. Còn chỉ để hỏi thăm thông tin thì tự đọc sách, tự tìm tòi, gửi tin nhắn, blah blah.. có nhiều cách, còn bản thân mình không phải là một thứ máy-trả-lời-tự-động để cần là hỏi. Cái mình có là INSIGHTS chứ không phải INFORMATION mà nhiều người đôi khi vẫn nhầm lẫn. Ví dụ của INSIGHTS: trải nghiệm của Khiêm về việc xxxx, lai lịch của ông AAA, tình trạng của bạn B.. Tất cả những thông tin mình có thể tự tin để trình bày là những thứ được xâu chuỗi, đúc kết và trình bày logic để người nghe nắm vấn đề nhanh nhất. Đó là lý do mà các Tập đoàn như McKinsey, BCG,.. chịu trả tiền phỏng vấn cho mình theo giờ. Mình nói chả phải để khoe mẽ hay đòi charge phí bạn bè, người quen, mình nói là để bạn trân quý những CÂU HỎI CỦA BẠN, ĐỪNG PHUNG PHÍ HỎI MÌNH NHỮNG CÂU CƠ BẢN, LÀM ĐẦY CHO BUỔI TRÒ CHUYỆN.


Giờ, mình chỉ thích nói chuyện deep, nói chuyện sâu vào bên trong tâm hồn, nói để chạm được trái tim, còn chia sẻ ở lớp nông nông, dấu thông tin, không trải lòng, chỉ muốn hỏi mà không muốn đáp, thì chắc là chúng ta chưa hợp nhau rồi đó. Khi đó, mình chỉ mong TRÂN QUÝ THỜI GIAN CỦA NHAU BẰNG CÁCH MẠNH DẠN CHẤM DỨT HỘI THOẠI, KHI NÀO SẴN SÀNG HƠN THÌ MÌNH LUÔN CHÀO ĐÓN ACE!


Mình đã đủ già để biết không còn thời gian để bù khú, tâm sự mỏng, tâm sự dày. Mình chỉ có một công thức: Bạn đang gặp vấn đề gì? Bạn muốn kết quả gì? Bạn đang có gì? Rồi mình sẽ chia sẻ góc nhìn của mình cho Bạn. Hết. Đời Bạn, Bạn phải tự quyết thôi, ý kiến mình chỉ để tham khảo. Khi giao tiếp với Bạn, mình dẹp điện thoại và mọi thứ khác, chỉ tập trung vào Bạn và chỉ Bạn mà thôi. Cho nên, có Bạn book mình cuộc họp 30 phút, mình chỉ cần đúng 7 phút là clear hết mọi câu hỏi của Bạn và Bạn cảm thấy hào hứng sau khi nói chuyện với mình. Khi cần đi lại, mình chỉ order Vinasun vì chỉ mất 10 giây đặt xe và dưới 100 giây là có xe, không phải chờ đợi. Nhiều người hay chất vấn: Ủa, sao không Grab? Hổng lẽ, mình nói ra lý do thì lại bị phán là CHẢNH CHÓ? Vậy, IM LẶNG VÀ MỈM CƯỜI có khi là một câu trả lời, nhỉ? MÌNH THÍCH THÌ MÌNH LÀM THÔI..


Câu chuyện cuối trước khi kết bài: một phóng viên hẹn phỏng vấn ông Donald Trump. Ông ấy lịch sự, vui vẻ tiếp và trả lời mọi câu hỏi trong khi vẫn nhìn màn hình và thực hiện giao dịch chứng khoán trị giá hàng chục triệu usd. Phóng viên tròn mắt hỏi "Sao ông làm được như vậy?" "Well, thì tao vẫn đang làm và vẫn đang sống đấy thôi, WHY NOT?". Hoặc bạn có thể hỏi NHỮNG TAY LÁI XE F1 VỚI TỐC ĐỘ XXX km/h, hoặc NHỮNG NGƯỜI CHẠY IRON MAN? Họ có phải là con người không, hay Bạn lại "mắng họ": "Đồ quái vật, dị nhân!". Họ làm được. Đó là sự thật. CÂU HỎI BẠN NÊN HỎI LÀ: TÔI CÓ THỰC SỰ MUỐN LÀM ĐIỀU ĐÓ? Một khi đã RẤT RÕ RÀNG CÂU HỎI WHY thì chuyện HOW TO là điều hết sức bình thường!


Trân trọng và Yêu thương!

79 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments

Rated 0 out of 5 stars.
No ratings yet

Add a rating
bottom of page