top of page

TỰ HÀO NGƯỜI VIỆT NAM



Lần gần nhất chúng ta cùng chung màu áo, sẵn lòng chìa tay ra, trao nhau cái ôm nồng ấm, hò hét vang tất cả nẻo đường là khi nào? Lần gần nhất trái tim cả nước chung nhịp đập là khi nào?

Có phải đó là khoảng khắc cái tên Việt Nam được vinh danh trên đấu trường châu lục? Có phải đó là niềm tự hào đã nung nấu bấy lâu chỉ chực chờ bùng nổ?

Là người Việt Nam, bạn có tự hào về đất nước mình không? Bạn có sẵn lòng mặc áo in cờ tổ quốc để đi khắp nơi, thay vì chọn các áo in thương hiệu nước ngoài?

Một số bạn nhìn mình với sự ái ngại: “40 tuổi rồi còn đua đòi với tụi trẻ trâu!” Khi mình chọn áo in hình quốc kỳ để xuất hiện tại Đấu trường Startup khu vực Asean++..

Mình chỉ biết cắn răng, không giải thích, bởi chỉ có kết quả thực tế là lời giải thích gọn gàng nhất. Dù mình có đạt giải hay không đạt giải, tâm thế mình khi đi thi là phải cố gắng để làm RẠNG DANH VIỆT NAM. Mình vô cùng tự hào là Người Việt Nam.

Và có lẽ, hồn thiêng sông núi cha ông đã ủng hộ những người như mình.. Kết quả từ cuộc thi #V3track không phải là vì mục đích cá nhân, mình chỉ khát khao điều Bác Hồ đã trăn trở 75 năm trước “..sánh vai cùng các Cường quốc năm châu”. Ở cái thời điểm mà đất nước trong tư thế “ngàn cân treo sợi tóc”, chỉ mới “tuyên bố độc lập”, Bác đã phát đi một tầm nhìn có tác động truyền cảm hứng để gắn kết bao thế hệ vốn dĩ vô cùng bị chia rẽ về vùng miền, tôn giáo, quan điểm, trình độ, giai cấp..

Và mình biết thế hệ mình là thế hệ cực kỳ may mắn: lớn lên khi đất nước đã qua thời khói lửa, vào đại học khi tiếng Anh vẫn còn mới là bằng B (Streamlines), được tiếp cận internet thuở modem 56kb, xài Yahoo! Và biết rõ lịch sử từng công ty như Unilever, P&G, Pepsi, Nestle.. Khi mình 40 tuổi, Việt Nam đã là một ngôi sao sáng ở khu vực châu Á.

Và mình tiếp tục hướng theo mục tiêu “Làm rạng danh Việt Nam trên đấu trường Châu Lục. Điều đó cho mình nguồn năng lượng dồi dào, được kết nối với những người siêu thú vị, và tích luỹ để hỗ trợ cho thế hệ trẻ Việt Nam trong 20 năm tới!

Chúng ta là ai không quan trọng, chúng ta mạnh hay yếu cũng không quá quan trọng. Mình nghĩ chọn lựa mục đích sống mới là quan trọng. Mình viết bài này ko phải để khoe, mình chỉ muốn kết nối đến các trái tim chung nhịp đập. Mình biết mình không cô đơn trong câu chuyện này!

Tin hay không là quyền của bạn.. còn với mình, mỗi người mình có duyên tiếp xúc đều có lý do!

Trân trọng và yêu thương!

Khiêm Trần

28.11.2020

2 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả

Comments

Rated 0 out of 5 stars.
No ratings yet

Add a rating
bottom of page